Gió vẫn thổi, lòng đã an...

Ngày ta gỡ được nút thắt trong lòng, mọi thứ không đổi thay, nhưng lòng ta đã khác.

Gió vẫn thổi, lòng đã an...

Không còn những giấc ngủ đứt quãng vì nghĩ đến những điều không thể sửa. Không còn tìm lý lẽ để bảo vệ mình trong câu chuyện đã qua. Ta thôi mong người hiểu. Thôi trách người rời đi. Thôi oán một thời từng quá đỗi chân thành. Ta học cách không nói quá nhiều về những điều đã cũ. Không biện bạch. Không chứng minh. Không hơn thua. Vì có những thứ, càng giải thích, càng xa khỏi bình yên.

Ta biết đứng bên lề mọi ồn ào, và giữ một cõi lặng cho riêng mình, nơi hơi thở cũng trở nên chậm rãi, và ánh nhìn thôi gợn sóng.

Ước nguyện trong ta bây giờ không còn nhiều. Không cần thắng. Không cần đúng. Chỉ mong được sống chân thành mà không bị tổn thương quá sâu. Được im lặng trong lòng mà không thấy trống trải.

Chỉ mong đi hết một kiếp người, mà tim vẫn mềm, mắt vẫn trong, và bước chân không dẫm lên ai, kể cả những kẻ từng làm ta đau.

Trung Panda

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.